Tỉnh giấc, Mục Hàn Xuyên bỗng dưng có thêm một huynh đệ kết nghĩa...
Thôi thì, dù sao người chịu thiệt chắc chắn không phải là hắn. Hắn vốn là kẻ bôn ba khắp chốn, có nhân mạch thì nhờ nhân mạch, có tiền thì kiếm tiền, có chỗ dựa thì cậy chỗ dựa, vớt vát được chút nào hay chút nấy, chỉ nhận những mối làm ăn chắc lời không lỗ.
“Chàng sắp đi sao?”
“Ừm, mỏ quặng không thể thiếu ta được.”




